【NURARIHYON】 – Ngày 06

【NURARIHYON】 - Ngày 06

 

Tên gốc: 滑瓢 | HOẠT BIỂU
Tên thường gọi: Trái Bầu Trơn

● Xuất xứ: Nhật Bản

● Thuộc nhóm:
● Khẩu vị: Thích thực phẩm đắt tiền.

● Nơi thường xuất hiện: Những biệt thự đắt tiền, trong phòng khách, nhà thổ, những chốn nguyên sơ, …

● Hình dáng:
Nurarihyon là một Yokai bí ẩn và có sức mạnh khủng khiếp mà đến nhữngYokai khác cũng phải khiếp sợ. Yokai này được miêu ta là một ông lão với chiếc đầu thuôn dài, da dẻ nhăn nheo luôn mặc những bộ kimono lộng lẫy hoặc áo choàng của các vị trụ trì.
Nurarihyon luôn mang lại cảm giác thanh lịch của một quý ông và sự thanh tịnh của một vị thần.

● Truyền thuyết:
Nguồn gốc của Nurarihyon đến giờ vẫn chỉ là những sự suy đoán vì ông được cho là Yokai lâu đời nhất.

Một số truyền thuyết cho rằng Nurarihyon thực ra là một sinh vật biển có hình dạng như đầu người và trôi nổi ở Đảo Seto. Một trong số chúng dần dần bơi lên bờ và rồi trở thành một Yokai quyền lực như vậy ở Nhật Bản.

● Hành vi:
Nurarihyon và kiệu của ông thường xuất hiện vào buổi tối ở những ngôi nhà lộng lẫy và tấp nập người. Và trong khi họ bận rộn, ông sẽ tự pha trà, hút thuốc và hưởng thụ ngôi nhà như một chủ nhân thật sự. Thậm chí cả khi chủ nhà nhận ra sự hiện diện của ông, họ cũng bị phù phép để tin rằng ông chính là chủ nhân thật sự của ngôi nhà.
Cho đến khi trời hửng sáng, ông lạnh lẽ rời đi để lại điều thắc mắc cho chủ nhà về người đàn ông bí ẩn xuất hiện trong nhà đêm qua.

● Hình thức sống:
Trong giới Yokai, Nurarihyon được tôn như một vị thần. Ông có đầy tớ là các Yokai khác hay thậm chí là cả con người.

Khi các Yokai cần sự giúp đỡ hay cho lời khuyên, họ đều tìm đến Nurarihyon vì không ai có thể giải quyết mọi thứ trên đời nhanh chóng như ông. Ông còn là người chỉ huy trong Bách Quỷ Dạ Hành và luôn quan niệm rằng việc Yokai và con người có mối liên hệ với nhau là chuyện cần thiết để hai loài cùng phát triển.


[Nguồn tin: Tổng hợp từ Internet,  Hình ảnh sử dụng trong bài viết đã được sự đồng ý của tác giả.  http://yokai.com/]

“All of the image(s) on this article are copyright © 2011-2016 Matthew Meyer.”

Facebook Comments