【ĐỌC THỬ LIGHT NOVEL】HIỆP SĨ LƯU BAN (Tập 2)

【ĐỌC THỬ LIGHT NOVEL】HIỆP SĨ LƯU BAN (Tập 2)

Mua ngay!

CHƯƠNG III: AYATSUJI AYASE

Buổi sáng diễn ra trận quyết chiến với Ikki.

Khoảng chín giờ, Ayase mệt mỏi mở mắt.

Khuya qua, sau từ biệt Ikki, Ayase trở về phòng, ngủ vật vờ. Các bước chuẩn bị cho trận đấu, bao gồm cả cuộc gặp với Ikki, khiến cô rã rời. Khi bò ra được khỏi tầng hai của chiếc giường đôi, cô phát hiện bức thư của bạn cùng phòng đặt trên bàn.

          “Hôm qua cậu bảo mình đừng đi xem, nên mình sẽ không tới. Nhưng nếu có tâm sự, mong cậu giãi bày với mình. Gầy đây thấy Ayase đau khổ như vậy, mình lo lắm.”

          “Mày thật là đứa con gái không ra gì.”

Phản bội ân nhân, làm phiền bạn bè.

          “Chà đạp lên hết thảy, vứt bỏ cả tự trọng, giả sử giành lại được ‘thứ bị mất’, liệu chị có thể tự hào không? Liệu có dám đối mặt với thành quả mình đạt được không?!”

          “!”

Câu hỏi bi phẫn ấy tận bây giờ vẫn vang vọng bên tai cô.

Không hay. Hôm nay bằng mọi giá không thể thua. Cô cần điều chỉnh bản thân. Phải thay đổi tâm trạng, phấn chấn lên mới được.

Nghĩ đoạn, Ayase quyết định dùng thời gian buổi sáng để tạt vào một nơi.

●────────────────●

Từ ga cách học viện Hagun không xa, mất mười lăm phút ngồi tàu điện là đến.

Tòa nhà trắng toát sừng sững, rạng rỡ giữa bầu trời mùa hè không một gợn mây. Bệnh viện đa khoa Shishido, bệnh viện lớn gần trường Hagun nhất. Địa điểm Ayase định ghé qua là phòng 515.

Cô thoăn thoắt sải chân về phía căn phòng, đưa tay mở cánh cửa trượt.
Trong phòng chỉ có một chiếc giường trơ trọi. Là phòng đơn. Bên giường, một phụ nữ trung niên xinh đẹp đang ngồi trên ghế gập. Bà thấy người mở cửa bước vào là Ayase, liền kêu lên ngạc nhiên.

          “Ủa, Ayase hả con?”

          “Chào cô Suzuka.”

          “Chào con. Sao con lại tới giờ này? Không đi học ư?”

          “Hôm nay không phải đi học. Những học sinh có lịch thi đấu đều được miễn các tiết học vào ngày thượng đài. Cho nên, con muốn tranh thủ tới thăm cha.”

          “Ồ. Chuyện thi đấu sơ tuyển, chuyện chọn bạn cùng phòng, giám sự trưởng mới thú vị thật đấy.”

Được nghe giải thích toàn bộ phương châm của cô Kurono, cô của Ayase gật đầu ngay. Bà đứng lên khỏi ghế, ghé sát vào giường…

          “Anh, con gái dễ thương của anh đến thăm kìa.”

Bà thủ thỉ với người đàn ông đang nằm trên đó.

Đôi má hóp lại rặt những xương. Làn da nứt nẻ như mặt đất ngày hạn hán. Cánh tay teo quắt như nhánh cây mùa đông. Người đàn ông ốm yếu trông như bộ xương khô ấy chính là cha Ayase, Ayatsuji Kaito.

          “Chào buổi sáng, cha.”

Bắt chước người cô, Ayase cũng đánh tiếng chào. Nhưng ông Kaito không ừ hử, chẳng hề tỏ thái độ gì, tiếp tục ngủ li bì.

Phải, ông đã ngủ như vậy liên tục suốt hai năm.

          “Thôi, không cản trở hai cha con tâm sự nữa, cô ra quán cà phê bên đường đây. Ayase ở tới chừng nào?”

          “Trận đấu bắt đầu vào buổi chiều, nên trưa con sẽ đi.”

          “OK. Cô sẽ canh thời gian quay lại. Chào con.”

Bà vẫy tay tạm biệt Ayase, rời phòng bệnh.

Cô lúc nào cũng thật là hoạt bát. Giá chia được một ít sức sống ấy cho cha thì tốt quá…

Mà không. Nhầm rồi. Ngày xưa cha cũng…

Ngày xưa…

          “Ưm…”

Ông Kaito nằm trên giường phát ra cử động nhẹ, đôi môi khô khốc của ông khẽ run run.

          “Cha…”

Như mọi khi.

Cha cô luôn thầm thì một câu duy nhất. Trong câm lặng. Không một âm thanh. Nhưng cử động môi đó, Ayase đã thuộc lòng.

Xin lỗi.

          “!”

Ayase nghiến răng ken két.

Cô cố dằn cơn uất hận và nỗi đau đang xúi giục cô gào lên thành tiếng trong một cái nghiến ấy. Từ hôm đó, ông Kaito cứ liên tục xin lỗi Ayase.
Vì không bảo vệ được. Vì đã phụ sự ủy thác. Côi cút trong màn mưa bất tận…

●────────────────●

Nghe đây, Ayase. Bất kể khi nào, đừng quên giữ lấy niềm kiêu hãnh.

Kiếm của chúng ta có thể giết người. Dị năng của bọn con là năng lực hơn người. Chính vì thế, con càng phải gìn giữ sự tự tôn. Thiếu nó, chỉ còn lại “bạo lực” thuần túy. Con phải trọng lễ tiết, giúp đỡ người yếu, căm ghét kẻ xấu.

Tuyệt đối không được say sưa trong sức mạnh, gặp địch thủ nào cũng phải đường đường chính chính đối mặt.

Con hãy trở thành một hiệp sĩ không thẹn với người, và không thẹn với lòng.

Đó là những lời mà cha Ayase, Samurai cuối cùng Ayatsuji Kaito luôn nhắc đi nhắc lại với cô: trách nhiệm của kẻ mạnh.

Ý thức rõ điều ấy, khi dạy kiếm thuật cho đứa con gái Blazer của mình, ông Kaito cũng đồng thời truyền đạt đạo đức của con nhà võ, để cô không biến thành một kẻ đam mê quyền lực, tự phụ, thấp hèn.

Lối giáo dục của ông không hề nhẹ nhàng. Ngược lại, có thể nói là vô cùng khắc nghiệt.

Tuy nhiên, Ayase rất thích ngữ khí cao ngạo mạnh mẽ của cha, thích tấm lưng hùng dũng những lúc ông vung kiếm. Lớn lên một chút, cô còn thích cả bàn tay thô ráp vẫn xoa đầu cô, khiến tóc cô rối bời.

Võ đường nhỏ với chừng mười võ sinh, và hai cha con cô. Cuộc sống không dư dả gì, nhưng luôn ấm áp. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc. Ayase từng thành tâm mong hạnh phúc này có thể kéo dài mãi mãi.
Song nguyện ước của cô đã vỡ tan tành trong cái ngày mưa gió hai năm về trước…

Bởi một gã đàn ông xen ngang chuỗi ngày bình lặng của cô.

●────────────────●

Hai tháng sau khi Ayase nhập học trường Hagun, vừa hay cũng là lúc mùa mưa bắt đầu. Bầu trời trĩu nặng những đám mây đen, ngọn gió mang theo hơi nóng gắt gao ẩm ướt.

Tan học, Ayase không về ký túc xá mà cầm dù, đội mưa thẳng tiến võ đường của gia đình. Đương nhiên, mục đích chuyến đi là để học kiếm thuật, bộ môn không thể học hành cho đến đầu đến đũa tại trường.

Năm Ayase lên lớp bảy, ông Kaito được chẩn đoán mắc bệnh tim, một căn bệnh mà trình độ y học bây giờ vô phương chữa trị. Từ đó ông hầu như không cầm kiếm được nữa. Lần cuối ông đụng tới kiếm, là lúc hay tin Ayase thi đậu vào Hagun, ông chính tay truyền bí thuật tự mình sáng tạo cho cô. Nói thẳng ra, sức khỏe không còn cho phép ông ra chiêu nữa.

Có điều, người học Ayatsuji Nhất Đao Lưu không chỉ có mình Ayase.

Tuy không đông, nhưng võ đường vẫn có nhiều võ sinh tài giỏi thụ giáo Samurai cuối cùng từ tấm bé, hệt như Ayase. Chẳng hạn sư huynh Sugawara, trình độ còn lâu mới bằng ông Kaito, song hơn Ayase rất xa. Cho nên, khoảng thời gian này, mỗi tuần Ayase lại ghé nhà ba lần để nhờ anh ta chỉ bảo thêm. Cô muốn tiếp thu được bí thuật gia truyền và tiến bộ càng sớm càng tốt. Do đó, lịch trình này gần như nằm trong lịch học tập chính thức của Ayase.

Tuy nhiên, hôm ấy, bên ngoài cổng lớn mở rộng, vốn là để chào đón các đệ tử, nay xuất hiện một thân ảnh kỳ dị phá hỏng khung cảnh quen thuộc của cô.

          “Ơ?”

Người lạ là một thiếu niên cầm chiếc dù dơi. Tóc nhuộm sáng màu, miệng ngậm điếu thuốc, ánh mắt hau háu như sói đói. Y mặc bộ đồng phục trường Donro xộc xệch, thập thò dưới lớp áo là một cái đầu lâu bằng mực đen uốn lượn. Trông y hệt như một gã choai choai hung hãn bạo lực, thành phần không bao giờ đặt chân vào thế giới lễ nghĩa rườm rà của các đạo trường võ quán.

Đến người khác giới bình thường Ayase còn nhát, huống chi một gã có ngoại hình bặm trợn thế kia. Cô bất giác lùi ra phía sau.

          “Ha ha!”

Thiếu niên – chính là Kurashiki Kuraudo – ngó bộ dạng đó, thì phá ra cười chế giễu.

          “Hẹn gặp lại.”

Y rời khỏi con phố xám xịt dưới thời tiết u ám.

Người vừa rồi là ai?…

Tại sao một kẻ nghênh ngang xấc xược như vậy lại từ trong nhà mình đi ra?

Đồng phục trường Donro, có nghĩa anh ta là Blazer. Hoàn toàn không liên quan đến võ đường kiếm thuật. Phải chăng đến để hỏi thăm gì đấy?
Đầu óc xoay tít bởi muôn vàn câu hỏi, Ayase bước vào đạo trường gia đình mình. Chợt…

          “GRỪ!! Thằng khốn nạn, không thể tha thứ cho nó được!!”

Cô nghe tiếng gầm gừ giận dữ của sư huynh Sugawara, môn sinh duy nhất cùng lớn lên bên Ayase, oang oang vọng ra từ đạo trường. Cô thắc mắc, vội vàng kéo cánh cửa, đi vào.

Bên trong không có những âm thanh choang choang náo nhiệt của tiếng song kiếm giao nhau như thường lệ. Bảy võ sinh, bao gồm Sugawara, đang giận dữ nghiến răng trèo trẹo, đứng như trời trồng. Sư phụ họ, ông Kaito, thì đang ngồi nhắm mắt, ra chiều đăm chiêu.

          “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế?”

Ayase hỏi Sugawara.

          “Hồi nãy có một thằng ăn mặc dị hợm trông như xã hội đen xông vào, tuyên bố ‘đem võ đường này ra cầm cố, đấu một trận với tao nào’.”

          “Một kẻ thách đấu ư?”

          “Ừ. Nhưng sức khỏe sư phụ không tốt, quan trọng hơn, Ayatsuji Nhất Đao Lưu đâu phải dùng để đem ra tỉ thí dạo theo hình thức đỏ đen kiểu đó?”

Điều này thì Ayase hiểu. Ông Kaito vẫn nhắc nhở đám học trò. Kiếm pháp Ayatsuji là kiếm pháp dùng để “bảo vệ”, chứ không phải để gây hấn vô nghĩa, cũng như khoe khoang bản thân. Thấm nhuần tư tưởng ấy, trừ các trận đấu chính thức, môn quy cấm tiệt giao tranh cá nhân.

          “Bởi vậy, sư phụ đã từ chối rồi. Nhưng hắn…”

          “Thằng cặn bã kia nhạo báng sư phụ! Bảo thầy là quân hèn nhát, bất tài, thậm chí còn nhổ nước bọt vào mặt thầy…”

          “Chỉ là một thằng côn đồ, ỷ có pháp lực nên lên mặt…”

Đám võ sinh tranh nhau trút giận. Bọn họ từ nhỏ đã lui tới đạo trường, ngưỡng mộ ông Kaito chẳng khác cha ruột, vì thế không nhịn nổi khi thấy ông bị người ta nhục mạ.

Ayase cũng mang cùng tâm trạng. Có kẻ dám nhổ nước bọt vào mặt cha cô. Mới nghe kể thôi mà cô tưởng như thân nhiệt toàn thân vừa tăng thêm mấy độ.

          “Hừ, dấu giày của hắn còn vương vãi khắp nơi. Đạo trường tôn nghiêm mà hắn tha bao nhiêu bùn đất vào…Sư phụ mà còn sung sức, thằng lỏi con đó sao dám làm tàng…”

          “Con nói sai rồi, Nitta.”

Một võ sinh còn chưa xả dứt cơn hậm hực, ông Kaito đã phá tan sự im lặng bằng một giọng đanh thép.

          “Cho dù còn sung sức, ta cũng không nhận lời thách đấu. Kiếm pháp Ayatsuji là kiếm pháp giúp người, tuyệt đối không dùng để giải quyết xích mích vô nghĩa. Thời đại này không còn coi trọng kiếm thuật, nhưng các con vẫn phải tâm niệm nằm lòng điều đó.”

          “D… dạ! Con xin lỗi. Con quá nóng nảy.”

Ông Kaito trách mắng không lớn tiếng, song nghiêm khắc. Nitta ngoan ngoãn cúi đầu.

          “Được rồi. Mấy đứa khác sao lại ngừng tay thế kia? Phạt tất cả tập vung kiếm thêm một ngàn lần nữa.”

Chỉnh đốn xong kiếm đạo cho Nitta, ông Kaito vỗ tay, lấy lại bầu không khí thường nhật.

          “A, Ayase. Con mau thay võ phục. Ayase không được biến thành một Blazer tự cao tự đại như gã kia đâu đấy. Hôm nay ta sẽ rèn cho con ra trò.”

          “Rõ! Xin cha hãy chỉ dạy con nhiều vào.”

Thở phào trước khung cảnh đầy sức sống vừa khôi phục, Ayase hối hả đi về phòng thay đồ. Nhưng trên đường, một thứ mùi xa lạ với đạo trường này chờn vờn xộc vào mũi cô.

Đó là mùi khói thuốc chưa tan hẳn của gã Kuraudo nọ. Tàn hương của nó cứ quện lấy những thứ quen thuộc của cô không buông, tựa như con rắn độc đem tới vận rủi.

Và dự cảm đó nhanh chóng biến thành hiện thực…

【ĐỌC THỬ LIGHT NOVEL】HIỆP SĨ LƯU BAN (Tập 2)


Trích từ: Hiệp sĩ lưu ban – tập 02

Sách phát hành rộng rãi trên toàn quốc. Bạn muốn mua!? Đặt ngay trên Fahasa Online: http://bit.ly/2KZMpVp

Bạn quan tâm đến các tựa sách khác của AMAK BOOKs? Đặt mua tại đây: Nhà sách AMAK

 

[Đây là trích đoạn tác phẩm đã được xin phép sử dụng riêng cho mục đích xem thử trên Website của Truyện Bản Quyền.
Vui lòng không sao chép và re-up lại ở bất kỳ nguồn nào khác.
Nội dung và bản quyền tiếng Việt thuộc về công ty AMAK BOOKs.]

Facebook Comments