【ĐỌC THỬ LIGHT NOVEL】CUỘC CHIẾN SIÊU NHIÊN GIỮA ĐỜI THƯỜNG (Tập 6)


Mua ngay!

LỜI MỞ ĐẦU

          Rốt cuộc thì con người là loài sinh vật luôn tìm kiếm sự ‘đồng cảm’. Juurai có nghĩ như vậy không?”.

Sagami nói những lời đó khi nào nhỉ?

Tôi đã chẳng thể nhớ rõ thời gian cụ thể nữa, nhưng từ việc cậu ta gọi tôi là “Jurai” thì chắc hẳn đó là hồi lớp tám rồi.

Chỉ có hồi ấy, cậu ta mới gọi tôi bằng tên mà thôi.

Hồi đó, cậu ta gọi tôi một cách thân thiết là “Jurai”, còn tôi cũng gọi cậu ta bằng biệt danh thân mật là “Sagamin”.

Thật giống bạn bè làm sao.

Thật giống bạn thân làm sao.

          “Tớ luôn muốn có ai đó khẳng định ‘Đúng như vậy đó’ trước những ý kiến của bản thân. Đúng, chính là sự khẳng định. Sự đồng cảm là điều cực kì quan trọng để ta cảm thấy bản thân mình không cô độc, để bản thân biết rằng mình là một sự tồn tại đúng đắn. Là con người, ai cũng muốn được người khác khẳng định để thỏa mãn cái ham muốn được công nhận của bản thân mình. Và được đồng cảm là điều quan trọng hơn bất cứ điều gì”.

          “Có lẽ vậy”.

Tôi đồng ý với cậu ta.

          “Tớ cũng hay giới thiệu sách cho Hatoko nữa. Như người ta hay nói thì nó cũng giống như là truyền đạo vậy. Tớ cũng lờ mờ nhận ra rằng tớ và cô ấy không cùng sở thích, thế nhưng tớ vẫn muốn cho cô ấy biết những thứ bản thân cảm thấy thú vị. Bởi vì, tớ muốn nhận được sự đồng cảm”.

Tôi nói.

Đúng như lời Sagami đã nói, có lẽ tìm kiếm sự đồng cảm là bản năng của con người.

Con người, dù là bất cứ ai, cũng luôn muốn được người khác thấu hiểu, công nhận và chia sẻ cảm xúc cùng mình.

So với câu “Cố lên!” thì câu “Cậu vẫn rất nỗ lực nhỉ?!” lại khiến người nghe thấy ấm lòng hơn.

Và khi ta tâm sự những trăn trở, khó khăn của bản thân, so với một người luôn đưa ra những phương án giải quyết từ quan điểm của một cấp trên thì một người bạn biết đồng cảm với mình, có thể nói những câu “Thật vậy sao?”, “Cậu vất vả quá” lại giúp ta xoa dịu nỗi lòng hơn hẳn.

          “Ví dụ như khi nêu cảm nhận về một cuốn truyện tranh hay phim hoạt hình chẳng hạn, mọi người thường chia thành hai phe là ‘fan’ và ‘antifan’ rồi tranh cãi ầm ĩ lên cũng là có liên quan đến việc ‘đồng cảm’ này đấy nhỉ?”.

Sagami chính là loại người mà người ta hay gọi là “otaku”.

Cậu ta say mê trong thế giới 2D, gọi các nữ chính trong phim hoạt hình là vợ và những nhân vật nữ trong game là người tình. Có lẽ vì thế mà những câu chuyện của cậu ta, dù là chủ đề nào đi chăng nữa, cũng đều hướng đến văn hóa otaku.

          “Này Jurai, tại sao con người lại có nhiều xung đột thế nhỉ?”.

Đang nói chuyện về cảm tưởng với những bộ phim hoạt hình hay truyện tranh, cậu ta lại bật ra một câu nói đầy thâm thúy.

          “Chuyện đó hả? Hẳn là khi những gì mình thích lại bị người khác nói xấu thì bản thân mình sẽ muốn phản bác lại thôi. Hay ngược lại, những gì mình ghét lại được cả thế giới tung hô, thế có điên không cơ chứ…?”.

          “Ừ, đúng thế thật. That’s right. Thế nhưng, nghĩ lại thì chuyện này cũng kì thật đấy”.

Sagami nói.

          “Hầu hết mọi người đều không phải là kẻ ngốc đến mức ấy. Thế nên chúng ta vẫn luôn hiểu được rằng ‘Ai cũng có những niềm yêu thích riêng’. Cũng giống như mỗi người lại thích những món ăn khác nhau, thì những tác phẩm truyện tranh hay phim hoạt hình cũng phải tùy theo cảm nhận của mỗi người chứ. Chắc hẳn ai cũng phải hiểu điều này. Thậm chí, cả học sinh tiểu học cũng hiểu được ấy chứ. Thế nhưng, tại sao dù biết chắc như vậy thì những cuộc tranh cãi vẫn xảy ra? Tại sao các antifan lại cứ phải cố chấp chê bai tác phẩm đến mức đi soi từng lỗi nhỏ? Và tại sao các fan lại không thể chấp nhận những đánh giá trái chiều được nhỉ?”.

          “…”

          “Tớ cho rằng, câu trả lời cho vấn đề này chính là niềm mong mỏi, tìm kiếm sự đồng cảm của con người”.

Sự đồng cảm.

Có cùng cảm nhận chung về một điều gì đó, gọi là đồng cảm.

          “Khi suy nghĩ, cảm nhận của bản thân không được mọi người khẳng định, chúng ta sẽ thấy buồn bã, giận dữ, bực mình, đau khổ, oán giận hay tức đến nghiến răng nghiến lợi… Nói tóm lại, việc tác phẩm mà mình yêu thích bị chỉ trích, phủ nhận, hay tác phẩm mà mình thấy chán muốn chết lại được đánh giá cao là một điều hết sức, hết sức khó chịu”.

Con người luôn tìm kiếm sự đồng cảm, sự khẳng định từ người khác.

Thế nhưng, bản thân mỗi chúng ta chẳng thể nào có được sự công nhận hoàn toàn cả.

          “Người khác là người khác, bản thân mình là bản thân mình”.

Bất cứ ai cũng hiểu điều đó. Chắc chắn ai cũng hiểu điều đó.

Vậy thì, tại sao con người lại luôn muốn thấu hiểu cũng như được thấu hiểu?

          “Kì quặc nhỉ? Cùng là con người, đáng lẽ chúng ta phải hiểu nhau mới phải”.

Sagami mỉm cười.

Một nụ cười thật thoải mái, dễ chịu, và tôi chẳng cảm thấy chút tối tăm, u ám nào trong đó cả.

          “Tớ rất thích phim hoạt hình và truyện tranh, thế nhưng cái ý muốn tìm kiếm ‘sự đồng cảm’ ấy trong tớ lại khá mờ nhạt. Dù những tác phẩm bản thân yêu thích có bị phê bình thì tớ cũng chẳng cảm thấy sốc, ngược lại, dù những tác phẩm tớ ghét có được người người yêu thích đi chăng nữa thì tớ cũng chỉ nghĩ rằng ‘Ừ, cũng có người thích nó nhỉ?’. Bởi tớ chỉ là chính tớ mà thôi”.

Sagami nói với vẻ chắc chắn. Trông cậu ta như thể đang có một niềm tin vững vàng nào đó vậy. Ít nhất thì tôi của lúc đó đã cảm thấy như thế. Vậy nên tôi bất chợt thốt lên:

           “Cậu mạnh mẽ thật đấy”.

          “Mạnh mẽ? Không. Tớ yếu đuối lắm đấy”.

Thế nhưng Sagami lại ngay lập tức phủ nhận điều đó.

          “Tớ yếu lắm. Yếu đến mức chẳng làm gì được, lại còn nhát gan nữa chứ. Thế nên tớ sợ phải đối diện với con người. Tớ cũng sợ phải lý giải người khác cũng như được người khác thấu hiểu. Tớ cũng cảm thấy khó chịu và không muốn nhìn vào nội tâm của người khác. Tớ cũng không muốn cho ai thấy nội tâm xấu xí và u ám của mình”.

Sagami lại nói tiếp.

          “Thế nên tớ luôn đứng ở vị trí độc giả. Không muốn bị tổn thương, không muốn có những suy nghĩ chán ghét nên tớ tận lực lẩn tránh. Tớ chỉ xem những thứ tớ muốn xem và rời mắt khỏi những thứ mình không muốn thấy. Một kẻ thua trận khó coi và đáng thương, chỉ dám làm một kẻ đứng ngoài cuộc chiến, đó chính là tớ đấy”.

Nói tóm lại thì… đây chắc là tất cả câu trả lời của cậu ta rồi.

Nhân vật mang tên Sagami Shizumu này là nguyên nhân của tất cả, khởi nguồn của tất cả.

Lịch sử đen tối của tôi sẽ không được viết nên nếu không có tên này.

Vì tôi không hiểu Sagami Shizumu… và vì tôi đã cố đi lý giải Sagami Shizumu mà lịch sử cuộc đời tôi đã bị nhuốm đen.

Không.

Hãy thôi giả làm người bị hại.

Và cũng hãy thôi giả làm kẻ gây hại.

Bởi cuối cùng tôi cũng không phải là người trong cuộc. Tất cả đã bắt đầu trong lúc tôi không biết, và kết thúc trước khi tôi biết đến nó.

Hãy từ chối nó ngay từ đầu. Nhân vật chính trong câu chuyện này không phải là tôi.

Đó là…

Một vở hài kịch trữ tình vô nghĩa, cũng không biết có ai muốn xem nó hay không,

… của một thiếu nữ không thể trở thành nữ chính,

… và một thiếu niên còn không định trở thành nhân vật chính.

Nếu có thể, vở kịch xin được phép bắt đầu.

Và bây giờ, hãy bắt đầu cho cái kết của sự bắt đầu…


Trích từ: Cuộc chiến siêu nhiên giữa đời thường – Tập 6

Sách dự kiến phát hành rộng rãi trên toàn quốc 28/5/2018. Bạn muốn mua!? Đặt ngay trên Fahasa Online: http://bit.ly/2KX9GHz

 

[Đây là trích đoạn tác phẩm đã được xin phép sử dụng riêng cho mục đích xem thử trên Website của Truyện Bản Quyền.
Vui lòng không sao chép và re-up lại ở bất kỳ nguồn nào khác.
Nội dung và bản quyền tiếng Việt thuộc về công ty Sakura Light Novel.]

Facebook Comments