【ĐỌC THỬ LIGHTNOVEL】Cuộc chiến siêu nhiên giữa đời thường – Tập 7

Mua ngay!

PHẦN MỞ ĐẦU
CẬU ĐÃ SẴN SÀNG CHƯA

Xem lại từ đầu một lần nữa nào.

Tôi đọc đi đọc lại mấy lần, nỗ lực xác định lại xem mình có để lọt hay đọc nhầm chữ nào không.

Mắt mở to ra tròn như một cái đĩa, tôi đưa chúng lướt qua những dòng chữ đang hiện lên trên màn hình máy tính.

Tin tưởng rằng trong biển chữ này sẽ có thứ mà mình đang mong đợi, tôi căng mắt lên tiếp tục tìm kiếm dòng chữ ấy.

Thế nhưng,— đọc đến cuối rồi mà tôi vẫn không nhìn thấy được thứ đó.

Cho dù đã đọc đến lần thứ hai mươi, quả nhiên tôi vẫn không thể tìm thấy nó.

Yugami Hizumi.

Yugami (vặn vẹo) Hizumi (méo mó).

Cái bút danh mà đến cả tôi cũng phải công nhận là đầy tính thưởng thức này không có trong danh sách hai mươi hai người vượt qua vòng loại thứ hai.

Thế cũng có nghĩa là…— bài dự thi của tôi đã bị trượt khỏi vòng hai của cuộc thi.

“… Trượt mất rồiii”.

Tôi trườn dài ra bàn như thể sắp nuốt trọn cả chiếc máy tính và cất lên một tiếng kêu não nề đầy bất lực. Dựa người đánh uỵch một cái lên lưng ghế, tôi ngửa mặt nhìn lên trần nhà.

“Ưưư, ư oaaa… aa, aaaaaaaaa…”.

Tiếp tục cất lên những tiếng rên rỉ nửa mùa chẳng nghe ra đau đớn hay thống khổ gì hết, tôi đứng dậy và nhào lên giường. Liền sau đó, tôi bắt đầu vô thức lăn lộn trên giường, vùng vẫy trên đó cho kiệt sức rồi dùng chiếc gối ôm yêu thích thay cho bao cát và bát đầu luyện tập “Bát quái lục thập tứ chưởng”(*) lên trên đó.

(*)“Bát quái lục thập tứ chưởng” (Hakke rokujuuyon shou): Một chiêu thức trong bộ truyện Naruto.

Mặc dù biết rằng những việc mình đang làm chẳng có ý nghĩa gì hết, mặc dù biết rằng chúng đều là những hành vi thật dở người, vậy nhưng, niềm tiếc nuối và nỗi bứt rứt không thể nào nguôi đi trong tâm trí cứ làm loạn trong cơ thể và bộc lộ ra ngoài bằng những hành động quá khích.

“… Haa”.

Vào lúc hoàn thành chiêu thức mới chuyển thể từ trò chơi điện tử, “Bát quái tam bách lục thập nhất thức”, tôi liền hít vào một hơi. Sau khi làm loạn cho thỏa thích thì cuối cùng tôi cũng bình tĩnh hơn lại được một chút.

“Xin lỗi mày nhé, gối ôm”.

Điều trước tiên tôi làm là xin lỗi chiếc gối ôm đã vừa bị mình dùng hết sức đấm, đá, đập cho túi bụi này.

Sau đó, tôi đứng dậy khỏi giường và nhìn lại màn hình của chiếc máy tính đang đặt trên bàn một lần nữa.

Một cuộc thi sáng tác light novel dành cho các tác giả mới mà tôi đã đăng ký tham gia.

Ngày hôm nay, tầm một tuần sau khi kỳ nghỉ hè bắt đầu…— Biết tin kết quả tuyển chọn đã được công bố trên trang Twitter của bộ phận biên tập nhà xuất bản, ôm trong mình cả kỳ vọng lẫn bất an, tôi vừa liên mồm cầu Chúa, vừa mở trang đăng danh sách những người đã vượt qua vòng hai ra.

Kết quả là…— trượt thẳng cẳng.

Thật đáng tiếc nhưng có vẻ như quả thực chẳng thể nào tồn tại một vị Chúa thuận tiện đến mức luôn luôn xuất hiện vào những lúc thế này để hoàn thành ước nguyện cho con người được.

Vòng loại đầu tiên chọn ra 127 người từ trong số 534 người tham gia. Mặc dù tôi đã thắng lợi vượt qua vòng đầu với tỉ lệ chọi gần năm đấu một đó, nhưng — lại không thể trở thành một trong hai mươi hai người tiếp theo lọt vào vòng trong.

Tôi lại vô thức nhìn chằm chằm vào danh sách hai mươi hai người hiển thị trên màn hình, trên đó là những bút danh và tên các tác phẩm mà ít ra đã được biên tập viên đánh giá là thú vị hơn tác phẩm của tôi.

Nếu là tác phẩm được nhận giải thì cốt truyện và đánh giá của giám khảo về tác phẩm, rồi tuổi tác và quê quán của tác giả cũng sẽ được công khai, tuy nhiên, ở vòng này thì mới chỉ có tên tác giả và tác phẩm được đăng lên mà thôi.

Vậy nên, có thể nói rằng tôi vẫn hoàn toàn chẳng biết gì về các tác phẩm này, ấy thế nhưng trong số đó, vẫn có những tác phẩm khiến tôi vừa nhìn thấy tiêu đề thôi là đã phải thốt lên “U oa. Bộ truyện này nhất định doanh số bán ra sẽ thấp thảm hại” hay là “U oa. Cái tên này nghe qua đã thấy rõ ràng là đang cố tình chạy theo thị hiếu rồi”. Cứ nghĩ đến việc những tác phẩm như vậy đã đánh bại tác phẩm của mình để lọt vào vòng trong là tôi lại—

“… Thôi đi. Làm vậy chỉ càng thêm khó coi”.

Dùng tay cốc nhẹ lên đầu, tôi lên tiếng tự quở trách thói ghen tị xấu xí của bản thân mình.

Tiếp sau đó, ý định gọi điện cho biên tập viên để xác nhận lại chợt nảy ra trong đầu nhưng cũng liền bị tôi vội vàng dập tắt. Không được không được, đó là hành động xấu xa, khủng khiếp nhất đối một người có mong ước trở thành nhà văn như tôi.

Bị loại là bị loại.

Phải nghiêm túc chấp nhận kết quả này thôi.

“A~~~. Nhưng mà cú sốc này cũng lớn quá đi…”.

Số lần gửi bài dự thi của tôi tổng cộng là ba lần.

Trong đó có hai lần bị trượt ở ngay vòng đầu và một lần bị trượt ở vòng hai.

Bởi đây là lần đầu tiên vượt qua được vòng loại thứ nhất nên tôi đã rất hàocao hứng, vậy nhưng kết quả lại là trượt ở vòng hai. Vẫn còn cách giải thưởng một quãng đường xa lắm.

Mới dự thi có ba lần thì vẫn được coi là ít, hơn nữa tôi còn là học sinh cấp ba cơ mà, thế nên mới chỉ có vậy thôi thì có lẽ cũng chẳng đến mức phải buồn tủi gì cho lắm— nói là vậy nhưng vẫn có rất nhiều các tác phẩm đầu tay mà đã được chọn để đem đi xuất bản rồi và những người trở thành tác giả kể từ khi còn là học sinh cấp ba cũng không phải là không tồn tại.

Vậy nên— nói gì thì nói tôi vẫn cứ cảm thấy tiếc nuối.

“Mình… không có tài năng hay sao?”.

Trong lúc lỡ bật ra những lời thì thầm này thì— đột nhiên cánh cửa dẫn tới một miền kí ức nọ chợt mở ra trong đầu tôi.

Gương mặt của người đàn ông bất thình lình nhảy lên từ quá khứ ấy vẫn mang theo nụ cười hung tàn đầy quen thuộc và cất lời.

“Mặc dù người ta vẫn thường hay nói đến tài năng và nỗ lực như hai nhân tố trái ngược nhau, vậy nhưng thực ra thì hai thứ đó hoàn toàn giống nhau về bản chất. Cái nào thì cũng đều là một loại phương pháp để tiếp cận với kết quả mà thôi”.

Kiryuu Hajime.

Còn có một tên gọi khác là Kiryuu Heldkaiser Luci First.

Đó là người anh trai cùng cha khác mẹ và đã luôn chung sống với tôi từ thuở nhỏ.

Tôi cùng ca ca— à không phải, không phải. Thứ quá khứ đó không tồn tại. Tôi ở bất cứ nơi đâu, vào bất cứ lúc nào cũng gọi anh ấy là anh Hajime như một cô em gái bình thường đấy.

“Cả tài năng lẫn nỗ lực, cả môi trường, thời đại, lẫn di truyền, tất cả đều chỉ là thứ lý do thêm vào phía sau không hơn không kém. Trước hết phải tồn tại thành công hay thất bại đã, sau đó những người xung quanh hoặc chính bản thân người đó sẽ kiếm tìm những lý do để biện hộ cho việc đó tỉ như là ‘Tất cả là nhờ có tài năng’, ‘Là thành quả của sự nỗ lực’, ‘Tại không có tài năng’ hay là ‘Do chưa đủ nỗ lực’— Phải, tất cả mọi thứ đều được sinh ra nhờ sự tồn tại của kết quả”.

Tôi cũng không nhớ rõ vì lý do gì mà anh Hajime lại bắt đầu nói về chuyện này nữa.

Dường như đó là chuyện xảy ra vào lúc anh ấy đang giảng bài cho tôi. Anh Hajime là người sở hữu vốn kiến thức và trí tuệ siêu việt có thể nói là thuộc hàng tốp đầu cả nước, bởi vậy nên thỉnh thoảng anh ấy vẫn hay dạy tôi học.

Cõ lẽ vào lúc đó, tôi đã nói những lời đại khái như thế này: .“Khác với anh Hajime, em không có tài năng trong việc học hành nên chẳng làm được đâu”.

“Theo như nguyên lý bất định trong cơ học lượng tử, vạn vật trên thế giới đều dựa trên cảm nhận và quan sát mà dần dần hình thành nên các tính chất của nó. Vấn đề của em cũng giống như vậy thôi”.

… Lý do mà tôi không “thường xuyên” mà chỉ “thỉnh thoảng” mới nhờ anh ấy dạy học chính là đây. Anh trai nhà tôi là cái thể loại gia sư phiền phức có thể rất điềm nhiên giảng giải về nào là cơ học lượng tử nào là siêu hình học cho một đứa học sinh vẫn còn đang phải đau đầu vì các môn khoa học tự nhiên và khoa học xã hội.

“Có lẽ rất nhiều kẻ tầm thường sẽ nghĩ rằng, thứ tồn tại đầu tiên chính là quá trình bao gồm nhiều giai đoạn, sau đó thì kết quả sẽ được sinh ra. Việc tích lũy những nỗ lực nho nhỏ từng chút từng chút một sẽ là chìa khóa dẫn đến thành công. Tuy nhiên,— thực chất thì lại hoàn toàn ngược lại”.

Anh Hajime nói.

Giọng điệu ấy nghe cứ như thể đang say sưa với chính mình vậy.

“Không phải vì có quá trình nên mới tồn tại kết quả mà quá trình là thứ được sinh ra nhờ sự tính ngược từ kết quả đã có trước đó. Không phải vì có quá khứ nên mới có hiện tại mà vì người ta cần lý do để biện hộ cho hiện tại nên— quá khứ mới được sinh ra”.

Tôi cũng chẳng rõ lúc đó mình đã có biểu cảm như thế nào nữa, hình như là một khuôn mặt ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì cả cũng nên.

Có lẽ chính vì thế nên anh Hajime mới bắt đầu giải thích theo một cách đơn giản hơn.

“Ví dụ như… ừm,— cứ giả sử như có một tay ném bóng cực kỳ siêu đẳng nào đó đi. Anh ta sở hữu những thành tích rất tuyệt vời ở các giải đấu trong và ngoài nước, là một người có thể coi như thần tượng quốc dân vậy. Báo chí và truyền thông thậm chí còn tung hô anh ta là ‘thiên tài’. Trong khi đó, bộ phim tài liệu về thời học sinh hay thời còn vô danh của anh ta hẳn là sẽ gây dựng nên một giai thoại đầy cảm động về một người thực chất đi lên dựa vào ‘sự nỗ lực’— Chính vào lúc ấy, khái niệm về tài năng và nỗ lực sẽ được sinh ra như một lý do để giải thích cho thành quả đó”.

“…”.

“Việc ban nãy em nhắc đến tài năng cũng là do đã có sẵn những kết quả như là ‘Không giải được bài’ hay là ‘Thành tích kém hơn so với anh’. Để biện hộ cho kết quả đó, em đã sử dụng những lý do như ‘Em không có tài năng trong việc học hành’…— À, đương nhiên là không phải anh đang lên án em đâu nhé, đừng hiểu lầm. Dù sao thì con người vốn đã là loài sinh vật luôn đi tìm kiếm những lý do cho mình mà”.

Sau đó, anh ấy liền kết luận.

“Đứng trước kết quả, con người luôn mong muốn tìm ra quá trình. Cũng giống như những giấc mơ con người nhìn thấy ngay trước khi tỉnh giấc, vào khoảnh khắc người đó mở mắt ra, sẽ được xây dựng lại trong não dưới cái mác của một ‘giấc mơ’ vậy, trước hết phải có một ‘kết quả’ tồn tại, rồi từ đó, để tìm ra một lý do mà bản thân chấp nhận được, người ta sẽ tìm kiếm ‘quá trình’— Đó chính là chân lý của thế giới này”.

Buông ra một câu khẳng định như vậy với vẻ mặt dương dương tự đắc, anh Hajime liền kết thúc bài diễn thuyết của mình.

Sau khi nghiêm túc nghe hết tất cả từ đầu đến cuối, tôi đã nghĩ như thế này.

“… Rồi thế thì sao!?”.

Rốt cuộc, nó cũng chỉ là một câu chuyện dài loằng ngoằng mà chẳng giải quyết được vấn đề gì hết. Chẳng động viên cũng chẳng trách mắng, những gì anh ấy làm chỉ đơn thuần là đưa ra ý kiến của bản thân mà thôi.

Cuối cùng thì có lẽ những gì anh Hajime muốn làm cũng chỉ là tự thỏa mãn thói hư vinh của bản thân mình bằng cách khoe khoang thứ lý luận mình mới nghĩ ra được với em gái mà thôi.

Anh ấy chính là loại anh trai phiền phức thường xuyên có những hành động như vậy đấy.

Đến bây giờ, vào những lúc hồi tưởng lại đoạn quá khứ ấy, tôi thường gọi những bài diễn thuyết kiểu như vậy là “chuuni-ing”.

“… Nhưng mà, cũng chính bởi những điều anh ấy nói ra cũng có phần nào đó khiến người ta không phản bác lại được nên chúng mới phiền phức như vậy đấy…”.

Hơn nữa, —thành thực mà nói, chính bản thân tôi cũng không chán ghét gì mấy chuyện kết thúc bằng “Rồi thế thì sao?” này lắm đâu. Đối với tôi, khoảng thời gian được học về triết học và kiến thức trong nhiều lĩnh vực khác nhau này thực ra cũng khá là thú vị.

Chính vì vậy nên tôi cũng rất thoải mái hưởng thụ những giờ học triết học mà tôi đã chọn trong các môn học tự chọn của mình. Bởi Andou cũng rất hay nói về những thứ như vậy nên tôi mới hợp với cậu ta như thế đây, vào lúc tôi đang nghĩ vậy thì—

“… —Mà, phải rồi… Andou cũng đã biết về chuyện này rồi nhỉ?”.

Tôi đã nói với cậu ta về việc mình vượt qua được vòng loại đầu tiên.

Không những thế, tôi còn được nhận quà chúc mừng của cậu ta nữa chứ. Chúng tôi đã cùng nhau đi ăn bánh, cùng nhau cắm rễ ở hiệu sách… —sau đó, tình cờ gặp được Tamaki, người bạn hồi lớp tám của Andou.

Đó là một cô nàng Mori girl nói tiếng địa phương đặc sệt và là bạn gái cũ của Sagami.

“… Rốt cuộc thì vẫn nên nói với Andou thì hơn. Dù gì thì cũng nhận được quà chúc mừng rồi mà, mình cũng cảm thấy phải có trách nhiệm đó…”.

Từ hôm ấy đến nay, Andou cũng chưa hề đánh tiếng hỏi tôi về chuyện kết quả vòng hai. Nghe có vẻ khó tin nhưng cậu ta chính là kiểu người biết quan tâm một cách tinh tế như vậy.Ắt hẳn cậu ta hiểu rõ rằng tôi, —mà không, phải là tất cả những người theo đuổi giấc mơ trở thành nhà văn mới đúng, đều ghét bị hỏi những thứ như vậy.

Mặc dù rất ghét bị người khác tọc mạch đủ thứ, nhưng tự bản thân tôi lại có rất nhiều điều muốn nói ra. Mặc dù rất ghét bị hỏi về tiến độ sáng tác hay kết quả thi tuyển, nhưng vào những lúc tâm tình tốt, tôi tự nhiên lại muốn khoe khoang với một ai đó.

… Đến cả tôi cũng phải cảm thấy cái thứ tâm trạng của kẻ viết văn nửa mùa này quả thực là phiền phức.

Tóm lại, dù thế nào đi nữa thì… cũng —phải báo cho Andou thôi. Tuy rằng tôi cũng chẳng cần nhận được bất cứ lời động viên hay khích lệ nào cả, vậy nhưng, một khi đã để cậu ta biết được nửa chừng như vậy rồi thì tôi cũng cảm thấy có nghĩa vụ phải cho cậu ta biết kết quả cuối cùng.

Phải.

Nghĩa vụ.

Đó chỉ là nghĩa vụ thôi.

“…”.

Tôi khẽ liếc sang một chỗ bên cạnh chiếc máy tính. Trên đó đặt một tấm vé tôi có được từ mấy hôm trước.

Tấm vé miễn phí vào bể bơi công cộng.

Hơn nữa còn là…— một tấm vé đôi.

Kể từ khi mẹ đưa nó cho tôi, tôi vẫn luôn để nguyên trên bàn.

“… Aa, thật là…, tại sao, tại sao chứ…?”.

Tôi ôm lấy đầu. Mặc dù điều hòa trong phòng đang hoạt động hết công suất, tôi vẫn cảm thấy mặt mình nóng bừng lên.

“Tại sao… mình lại nghĩ là sẽ bịa ra được lý do nào đó cơ chứ…?”.

Khi nghe thấy mẹ bảo rằng “Nhớ mời cậu bạn con thích đi cùng nhé” thì… —hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu tôi lại chính là gương mặt của tên ngốc đó.

Kh, không phải, chuyện đó là… ngoài cậu ta ra tôi cũng chẳng thân với đứa con trai nào khác nên đương nhiên là sẽ nghĩ đến cậu ta đầu tiên mà thôi… th, thế nên không phải là tôi có ý gì với Andou đâu đấy nhé… Cậu ta chỉ là bạn cùng câu lạc bộ thôi, chỉ có thế không hơn không kém… Đ, đại khái là do Hatoko đã nói ra những điều đó nên tôi mới lỡ bận tâm về nó quá thôi—

“…”.

Đột nhiên lồng ngực của tôi lại nhói lên một cái. Một cơn đau nhỏ xíu nhưng lại thấu tận xương tủy, hệt như cảm giác khi chạm phải một chiếc gai hoa hồng vậy. Cuộc trò chuyện với Hatoko trong phòng họp câu lạc bộ trước kỳ nghỉ hè lại hiện ra trong tâm trí tôi.

Cô bạn lúc nào tỏa ra quanh mình một bầu không khí ôn hòa và vô tư ấy của tôi đã thốt ra những lời bộc bạch tình yêu vừa sắc bén lại vừa mong manh với một chất giọng đanh thép hệt như một thanh đao làm bằng băng vậy.

Tại sao vào lúc đó, tôi lại—

“…Aaa! Thật là!”.

Đầu óc loạn đến mức như thể sắp phát điên lên được, tôi không thể kiềm chế cảm xúc của mình mà đấm lên bàn một cái. Vẫn với thái độ hằn học đó, tôi rút điện thoại ra và quay số của tên con trai có tên nằm ngay vị trí đầu tiên trong sổ danh bạ của mình.

“A, a lô”.

***

“Ừ, ừ, ô kê. Vậy hai năm sau hẹn gặp lại ở quần đảo Sabaody(*)”.

(*) Một câu thoại trong bộ truyện One Piece của tác giả Oda Eiichiro.

“Cậu đi mà đi một mình ấy”.

Và cuộc gọi với Tomoyo đã kết thúc bằng mấy câu tranh cãi vớ vẩn như vậy.

Đang nằm lăn trên giường đọc truyện tranh, tôi liền ngồi dậy, nhìn vào tấm lịch treo trên bức tường trước mặt.

Vừa nãy Tomoyo đã rủ tôi cùng tới bể bơi công cộng.

Tôi đánh dấu ngày hẹn lên cuốn lịch.

“… Ừmm. Chết thật đấy”.

Vừa viết “Cùng Endless Paradox thưởng ngoạn thần tuyền tiên uyển” vào bảng dự định, tôi vừa đưa tay lên gãi đầu.

Đương nhiên không phải là tôi ghét đi tới bể bơi cùng với Tomoyo hay gì cả.

Về cơ bản tôi cũng rất thích đi bơi, hơn nữa nói đến mùa hè thì tất nhiên là phải nghĩ ngay tới bể bơi rồi.

Mùa hè thì phải có bể bơi và áo tắm.

Light novel thì phải có đại hội áo tắm ở khoảng tập ba, tập bốn gì đó.

Còn phim hoạt hình thì phải có cảnh áo tắm cho dù trong nguyên tác không có đi chăng nữa.

Nhân tiện, theo những gì tôi phỏng đoán thì… trong các bộ light novel tỉ lệ áo tắm xuất hiện ở tập ba thường khá cao là do nếu tập một ra mắt vào tháng tư, tháng bắt đầu của một năm tài chính, thì lúc tập ba được xuất bản cũng vừa đúng rơi vào mùa hè, chỉ đơn giản vậy thôi. Mà các bộ truyện học đường cũng thường có tập một bắt đầu vào mùa xuân mà. Giờ thì quay lại chủ đề cũ thôi.

Nói chung là vì lý do đó nên bản thân bể bơi vẫn thuộc phạm trù yêu thích của tôi, thế nhưng— có một chuyện khá khó xử, hay phải nói là khá kỳ lạ mới đúng, đã xảy ra.

Tôi nhìn lên lịch lại một lần nữa.

Trước ngày hẹn với Tomoyo, trong lịch của tôi đã đánh dấu hẹn tới tận ba ngày khác.

“Không thể ngờ là— mình lại được tất cả các thành viên câu lạc bộ văn học từng người từng người một mời đi bơi…”.

Quả thực là có những chuyện ngẫu nhiên đến kỳ lạ mà…


Trích từ: Cuộc chiến siêu nhiên giữa đời thường  – Tập 7

Sách dự kiến phát hành rộng rãi trên toàn quốc vào tháng 7/2018. Bạn muốn mua!? Đặt ngay trên Fahasa Online: http://bit.ly/2LZOGk7

 

[Đây là trích đoạn tác phẩm đã được xin phép sử dụng riêng cho mục đích xem thử trên Website của Truyện Bản Quyền.
Vui lòng không sao chép và re-up lại ở bất kỳ nguồn nào khác.
Nội dung và bản quyền tiếng Việt thuộc về SAKURA LIGHT NOVEL.]

Facebook Comments