【ĐỌC THỬ LIGHT NOVEL】Khúc nguyền ca của thánh kiếm sĩ – Tập 2

Mua ngay!

Ngoài trời, cơn bão tuyết đang gào thét cuồng nộ. Vùng đất này quanh năm suốt tháng chưa hề có lấy một ngày trời quang nắng ấm, hệt như bị giam giữ trong một địa ngục băng giá vĩnh cữu. Tòa thành của Moroha tọa lạc trên chính mảnh đất cằn cỗi ấy.

Cái buốt giá ngấm vào những bức tường đá. Giữa bầu không khí khắc nghiệt, ngay cả ngọn lửa cháy trong lò sưởi cũng trở nên cô quạnh, tiếng củi cháy đượm mới tĩnh mịch làm sao. Đến cả tấm thảm trải sàn cũng lạnh toát, chẳng khác gì nền nhà bằng đá. Cứ thế cái rét châm chích vào da thịt đau buốt.

Căn phòng như chốn ngục hình đó chính là phòng làm việc của Moroha.

Từ nơi đây chẳng tài nào nghe nổi tiếng hót ríu rít của lũ chim sẻ, chỉ độc nhất âm thanh khô khốc từ cơn bão tuyết vọng lại bốn bức tường. Đến hơi thở cũng trở nên trắng xóa. Moroha ngồi trên chiếc ghế làm việc lạnh lẽo tựa khối quan tài, chăm chú đọc cổ văn.

Trong giấc mơ hiện tại, cậu không chỉ có một mình.

“Lạnh quá.”

Từ phía chân cậu vang lên giọng một thiếu nữ. Chất giọng ngọt như mật ong, cù cù quanh tai nghe nhồn nhột, quyến rũ. Cô gái nằm dài, đầu tựa vào gối Moroha, mái tóc đen dài mượt mà.

Vô tình quyển cổ văn đang mở lại cản tầm nhìn khiến cậu không thể thấy biểu hiện trên gương mặt nàng. Tuy nhiên qua cảm giác run rẩy truyền qua chân, cậu có thể cảm nhận nàng đang rét cóng.

“Hay chúng ta dời tòa thành đến nơi nào ấm áp đi! Được không, Shu Saura?”

Cô gái với mái tóc đen dài gọi Moroha như thế trong mơ.

Shu Saura. Đó là tên Moroha trong tiền kiếp.

Một trong hai tiền kiếp.

“Vùng này ngũ cốc cũng màu mỡ đấy chứ.” Shu Saura không ngẩng mặt khỏi quyển sách, đáp lại lời cô gái đang giương mắt nài nỉ.

“Đúng vậy. Mười năm trước quả thật là vậy.” Cô gái vẫn tựa đầu lên gối cậu, dùng giọng điệu châm chọc như đứa trẻ muốn nũng nịu lôi kéo sự chú ý.

“… Chính chàng là người đã sử dụng cấm chú dạo trước kia mà.”

Dù nàng có nói gì Shu Saura vẫn không rời mắt khỏi quyển cổ văn. Như vậy càng khiến thiếu nữ muốn lôi kéo sự chú ý của Moroha hơn.

“Chàng đã niệm lời chú thuật duy nhất, nhấn chìm cả vương quốc này thành địa ngục băng giá, cướp đi hàng nghìn sinh mệnh, nhưng nhờ vậy mà cứu được nhiều mạng sống hơn, trong đó có ta. Mọi việc cứ như vừa xảy ra hôm qua thôi nhỉ? Chỉ mới mười năm trước chứ đã lâu đâu?”

Dùng từ “chỉ mới” cho quãng thời gian mười năm nghe mới châm biếm làm sao, nhưng giọng cô gái lại toát lên niềm hạnh phúc khi nhớ về quãng thời gian ấy.

“Kìa, Shu Saura. Quân chủ của ta. Người yêu dấu bên ta. Chừng nào chàng mới chán tòa thành như ngục tù chung thân này, ghét cái giá lạnh như giày vò con người ta này đây?” Vừa nói nàng vừa vuốt ve gối

Moroha, cậu vẫn chăm chú đọc sách. Như yêu mến, như nài nỉ ỉ ôi.

“Ta lại chẳng thấy chán ghét. Chốn này chẳng phải rất hợp đối với “kẻ địch của thế giới”, “người phá hoại trật tự”, “Minh Vương” như ta sao? Chẳng phải rất hợp với tiếng tăm của ta sao?”

“Chàng định chôn chân đến chết tại đây để chuộc tội sao? Thật sự thích như vậy sao?”

“Ta không biết. Hiện tại ta chỉ cảm thấy mình muốn lưu lại nơi đây thôi.” Shu Saura đáp, vờ như không chú ý đến bộ dạng người kia, vừa khịt mũi, tỏ ý muốn chấm dứt chủ đề này tại đây.

Đương giở sang trang mới thì bất thình lình thiếu nữ giật lấy quyển sách trên tay cậu.

“Trước mặt thê tử là ta, vẫn muốn diễn vai người xấu sao?” Nàng nói như thể đang bĩu môi hờn dỗi.

“Đã mang danh bầu bạn cùng ta, chẳng phải nàng nên cư xử như một hiền thê tốt sao… Ma nữ Địa ngục?”

Shu Saura cười khổ, quở trách hành động quá đỗi trẻ con kia.

Giữa hai người vốn đã không còn bất cứ rào chắn nào, thiếu nữ được xưng danh Ma nữ Địa ngục bộc lộ biểu hiện trên mặt. Nếu không cử động, người ta dễ tưởng lầm nàng là một con búp bê vô cảm xinh đẹp, nét mặt cứng đơ như chiếc mặt nạ kịch Nou lạnh lùng.

Âm điệu lẫn giọng nói tỏ ra hờn dỗi, nhưng biểu hiện trên mặt nàng lại khác hẳn.

“Trả cho ta.” Shu Saura ra lệnh ngắn gọn, chìa tay ra.

Thiếu nữ không nói không rằng, giận cá chém thớt ném quyển sách ra sau.

Đối với vị Minh Vương muôn kẻ khiếp sợ, nàng chẳng chút e dè mà nũng nịu, hờn dỗi. Lại nói Ma nữ khiến bao người kinh hãi này có thể phơi bày bộ dạng ngây thơ như vậy, cứ như trò đùa.

Shu Saura ngây người ra thở dài, sau đó cười khổ vẻ cưng chiều: “Nàng không thể bớt khó dễ ta một chút được sao?”

“Không chịu. Ta những mong chàng để ý tới ta nhiều một chút.”

Ấy nhưng Ma nữ càng hờn trách, càng được thể lấn tới.

“Chàng xem…”

Nàng ngồi dậy, tiến sát đến.

Nàng chậm rãi cởi phần áo khoác, để lộ hai bầu ngực căng tròn.

Một vết sắt nung ghê rợn hiện ra, dấu vết xấu xí làm tổn hại đến làn da tuyệt mĩ như được nghệ nhân chạm khắc. Thế nhưng nàng có vẻ tự hào về nó lắm, ưỡn ngực khoe.

“Là chàng đã giải thoát ta khỏi cảnh nô lệ, đúng không?” Nàng khẽ thầm thì bằng chất giọng ngọt như mật ong. “Chàng là người có nghĩa vụ nắm giữ ta bên cạnh, đúng không?”

Sau đó nàng cầm lấy tay phải Shu Saura, đặt lên vết nung trên ngực mình, bằng chứng cho những ngày tháng nô lệ lúc trước.

“Thật là…”

Shu Saura nhìn thê tử yêu quý của mình, ngắt lời nàng: “Nàng là kẻ tự do. Phải, trên thế gian này không ai có thể trói buộc người khác bằng xiềng xích được.”

Cậu khẽ vuốt dấu nung trên ngực nàng. Đầu ngón tay đụng vào da thịt Ma nữ mang theo vẻ trìu mến, bàn tay đượm ngập tình thương.

“Ta vốn đã chìm đắm vào tự do mà chàng ban tặng rồi. Thế nên ta mới lựa chọn gắn bó bên chàng.”

Ma nữ Địa ngục ôm choàng lấy cổ Shu Saura, ngồi lên đùi cậu.

“Ta xin chàng. Hãy nhìn ta. Hãy giữ lấy ta, không rời xa. Hãy ôm lấy ta. Yêu thương ta đến khi cái chết chia lìa đôi ta, đến khi chúng ta luân hồi sang căn kiếp khác. Nhất định mãi mãi bên nhau.”

Cơ thể mảnh mai của Ma nữ rúc vào người cậu, bộ ngực đầy đặn khêu gợi ép sát.

“Đó là cách để chàng chuộc lỗi với ta.”

Gương mặt Ma nữ không chút biến sắc, như bức tượng được tạc nên vô tri vô giác. Tuy nhiên đôi mắt nhìn cậu đăm đăm lại ướt lệ.

Shu Saura kéo nàng vào lòng thay cho câu trả lời. Giữa hai người tuyệt nhiên chẳng có một tiếp xúc nào khác, đến cả một nụ hôn cũng không. Ở nơi thế giới ngập chìm trong băng giá này, cả hai chia sẻ cho nhau chút hơi ấm nhỏ nhoi.

Như thể…

Một cái ôm thật chặt, như thể tâm hồn cả hai đã hòa làm một, thấu suốt lẫn nhau…


Trích từ: Khúc nguyền ca của thánh kiếm sĩ – Tập 2

Sách dự kiến phát hành rộng rãi trên toàn quốc vào tháng 7/2018. Bạn muốn mua!? Đặt ngay trên Fahasa Online: http://bit.ly/2NUzRjo

 

[Đây là trích đoạn tác phẩm đã được xin phép sử dụng riêng cho mục đích xem thử trên Website của Truyện Bản Quyền.
Vui lòng không sao chép và re-up lại ở bất kỳ nguồn nào khác.
Nội dung và bản quyền tiếng Việt thuộc về nhãn sách URANIX.]

Facebook Comments