Thế giới đầy quái vật rồi, sống theo cách mình thích thôi! – Chương 1: Mở đầu

 

Chương 1: Mở đầu

 

“Chào mọi người, em xin phép về trước”.

 

Chào các bạn đồng nghiệp, tôi rời khỏi công ty.

Tôi đã làm việc ở công ty bóc lột sức lao động này được 3 năm rồi.

Đây là một ngày hiếm hoi công việc được kết thúc sớm.

Dù nói là vậy, cũng đã quá 2 tiếng kể từ lúc kết thúc giờ làm chính thức.

Oải quá đi mất, khốn kiếp!

 

Nhưng mai là ngày nghỉ rồi.

Tôi vui lắm, cực sướng!

Tôi sẽ đọc các tiểu thuyết online mà mình đang đánh dấu.

Đây chính là cách mà tôi tận hưởng ngày nghỉ của mình.

Để không bị mấy tên sếp vô lý gọi ngược vào công ty, tôi cắt nguồn chiếc điện thoại di động.

Từ giờ, không ai có thể ngăn tôi tận hưởng sung sướng.

 

Ha… Sướng quá đi thôi.

…… Không được. Vui sướng chỉ vì được nghỉ và mong muốn mau về nhà thế này…

Ôi, không. Tôi muốn thôi việc quá đi mất.

Nhưng mà, dù cho có thôi việc thì biết đâu lại gặp phải môi trường làm việc tệ hơn như thế này.

Vì đã từng thấy tấm gương của một cô đồng nghiệp trong công ty này, vì không thích đã nộp đơn thôi việc để rồi lại rơi vào tay một công ty bóc lột sức lao động khác, nên tôi cứ chần chừ mãi không nộp đơn thôi việc.

Với lại, tiếp tục làm việc ở đây, biết đâu chừng môi trường làm việc sẽ được cải thiện, lúc đó thằng tôi sẽ trở thành một nhân viên của một công ty ngon lành không chừng.

 

Thôi, mặc kệ vậy.

Cứ về nhà cái đã.

Tôi đánh xe vào con đường về nhà.

Về nhà phải mất 30 phút lái xe.

Đó là căn hộ tồi tàn ở ngoại ô, song thân đã khuất. Tôi sống một mình ở đó.

 

Ngoài trời đã tối đen. Phải lái xe cẩn thận.

Nếu mệt quá mà lơi lỏng một phút, đâm phải người ta thì vạ.

Nhưng mà, ở đây làm gì có xe chạy qua, làm sao có chuyện xảy ra tai nạn được.

 

Aa, nhưng mà buồn ngủ quá.

Nguy rồi, chắc về nhà là tôi lăn quay ra ngủ mất.

Không được, tôi còn phải kiểm tra tất cả các truyện có cập nhật nữa……

Chà, vừa lái xe vừa suy nghĩ lan man như vậy thì đâu có được nhỉ.

 

Rầm!!

 

Đó là âm thanh va chạm!

 

“Hả…!?”

 

Trong thoáng chốc, tôi không kịp nhận ra điều gì đang xảy ra.

Không, đây chắc chắn là do não từ chối thừa nhận đây mà.

Bởi vì, âm thanh vừa rồi, rõ ràng là…

 

“Đâm… Đâm xe rồi? A, không phải đâu?”

 

Cái gì? Đâm phải cái gì rồi!?

Chắc là động vật như chó hay mèo gì thôi.

Làm ơn, hãy là một con động vật nào đó đi…

Không, dù vậy thì tôi cũng cảm thấy tội lỗi lắm, nhưng tôi không muốn đó là con người.

Xong đời đấy.

 

Tôi dừng gấp xe lại và bước xuống.

Trong vùng sáng của đèn xe, thứ đang nằm gục kia là…

 

“Chó ư? Không…”

 

Nếu gọi nó là chó thì có phần lớn quá.

Nó to cỡ một con người đấy.

Vậy nó là cái gì? Nhìn dáng lông lại còn giống dã thú, nhìn thế nào cũng thấy rõ ràng đây không phải là chó giống Nhật được.

Hay là sói? Không, dù vậy thì vẫn lớn quá.

Có khi nào nó là sinh vật ngoại lai không?

Không lẽ ở khu này lại có người giàu có tới mức đó?

A, nhưng không phải người là tốt rồi.

Không, như thế này vẫn có vấn đề.

Nếu chủ của nó phát hiện, tôi không biết họ sẽ nói gì nữa.

Có khi lại bị bắt bồi thường thiệt hại…

 

Đảo mắt nhìn xung quanh.

Ừm, không có ai.

… Hay là tranh thủ lúc này bỏ chay luôn cho rồi?

Không, chẳng phải vậy là thành thủ phạm gây án rồi bỏ trốn sao.

 

“… Hực… hực”

 

“Woa!?”

 

Tôi giật mình phát ra âm thanh lạ!

Nó… nó vẫn còn sống?

Khi nhìn về phía con chó đang nằm gục, dù yếu nhưng rõ ràng nó đang cử động.

Làm… làm sao bây giờ?

Mình có nên đưa nó đến bệnh viện thú y không?

Nhưng rồi mình sẽ phải giải thích ra sao?

 

Trước… trước mắt mình cứ xem thử vết thương của nó coi sao.

Tôi bước lại gần con chó

Ôi, cú đâm mạnh quá.

Máu đang phun ra từ miệng nó. Với lại, thân của nó còn bị cong một cách kì lạ.

… Rõ ràng là, không thể nào cứu chữa được…

A, không có vòng cổ. Đúng là thú hoang ư?

 

“Xin… Xin lỗi mày! Tao… tao chỉ vừa lơ là mất tập trung một tí… Thật lòng xin lỗi mày…”

 

Lúc tôi nói lời xin lỗi thì…

 

“Hực… hực…”

 

Con chó nhìn tôi bằng cặp mắt run rẩy.

Nó đang oán trách tôi ư?

Một cách vô thức, tôi vuốt ve con chó.

 

“Xin lỗi mày… Xin lỗi mày lắm lắm…”

 

Khi tôi nói như vậy thì con chó dần nhắm mắt lại.

 

… Nó chết rồi.

 

“Hơ…”

 

Cảm giác không nói nên lời.

Thật chứ, tôi phải làm sao đây?

Thôi, nếu là thú hoang thì cứ chôn đại đâu đó là được thôi mà?

Hay tôi nên báo cho trung tâm y tế nào đó…

 

<<…Nhận được điểm kinh nghiệm. Kudou Kazuto tăng 1 cấp>>

 

“…Hả?”

 

Cái gì vậy? Tiếng nói vừa rồi là gì?

 

<<…Xác nhận lần đầu đánh bại Chaos Frontier>>

 

<<Bạn sẽ nhận được phần thưởng cho lần đầu tiên>>

 

<<Bạn nhận được kỹ năng “Tảo thục”>>

 

Tôi lại nghe thấy giọng nói đó.

Giọng nói được tổng hợp bằng máy móc.

 

“Ai, ai đó?”

 

Tôi nhìn quanh, không có ai.

Ảo giác? Không không, không đùa đâu. Tôi nghe rõ ràng như vậy mà…

Với lại giọng nói vừa nãy…

 

“… Có cảm giác giống như là thông báo trong game vậy…”

 

Không, làm thế nào…

Đừng đùa. Tôi bắt đầu thấy nóng máu rồi đấy.

Lại còn con chó này… Ủa?

 

Biến mất.

 

Xác con chó biến mất rồi.

 

Giống như ở đây chưa từng có chuyện gì xảy ra vậy, cái xác con chó hoàn toàn mất tăm mất tích rồi.

 

“Ể, ôi… Ủa?”

 

Vậy, vậy là sao?

Không lẽ mình hoang tưởng rồi?

Không không, làm sao có chuyện ngu ngốc như vậy được.

 

“… Hử?”

 

Chỗ vừa là thi thể của con chó.

Có viên đá màu tím, to cỡ viên biên lăn tới.

 

“Cái gì đây?”

 

Con chó to không phải giống Nhật Bản.

Sau khi nó chết thì có thông báo giống như trong game.

Rồi chỗ thi thể con chó biến mất thay vào đó là viên đá.

 

“Vật phẩm rơi xuống trong game?… Ha ha, tôi vừa nói cái gì vậy?”

 

Có khi nào do làm việc quá mức mà đầu óc tôi gặp vấn đề rồi không?

ĐÚng rồi, chắc chắc là do bận rộn quá, não sinh ra ảo giác rồi.

Chắc chắn là vậy rồi.

 

“Ngay từ đầu chẳng có con chó nào ở đây cả. Mình chả có đâm phải cái gì hết”

 

Ừm, đúng rồi, không sai vào đâu được.

 

“…Về thôi. A, buồn ngủ quá…”

 

Tôi nhặt viên đá màu tím cho vào túi, rồi lại đánh xe đi.

Đúng là hôm nay cứ thế mà ngủ thôi.

Nên như vậy.

 

Nhưng mà… Về sau, tôi mới biết đây không phải mơ cũng không phải do tôi tưởng tượng mà hóa ra là sự thật.

 

Lúc này, chuyện gì đã xảy ra với thế giới.

 

Lúc này, có chuyện gì đó xảy ra trong cơ thể tôi.

 

Tôi lúc này, chẳng hề biết một tí gì.

 

—–

[Kỹ năng: Tảo thục”

 

Ở thế giới mới sau khi 2 thế giới sát nhập làm một, đây là kỹ năng nhận được sau khi giết quái lần đầu tiên.

Cần phải hiệu chỉnh rất nhiều khi nhận được điểm kinh nghiệm.

Nó sẽ thu hút mọi người, có khả năng số mệnh sẽ dẫn lối giúp cho họ dần trở thành anh hùng.


*Truyện được dịch từ bản tiếng Nhật trên trang web đăng tải miễn phí hợp pháp syosetsu.com Vui lòng không sao chép, in ấn, đăng tải lại. Hãy ủng hộ bằng cách bình chọn nếu bạn thích để bộ truyện sớm được mua bản quyền tại Việt Nam.*

Bạn có muốn [Thế giới đầy quái vật rồi, sống theo cách mình thích thôi] được mua bản quyền không?

Xem kết quả

Loading ... Loading ...

Facebook Comments