web analytics

【NGẪM】[Solanin] và câu chuyện hối tiếc

Nghe Audio

Bạn có bao giờ nghĩ điều gì sẽ làm mình hối tiếc nhất. Là hối tiếc về những điều đã làm hay hối tiếc về những điều chưa bao giờ dám làm?


[Solanin] là một tác phẩm mà người ta thường nhắc nó với những hối tiếc. Có người cảm thấy đáng lẽ mình không nên đọc nó, để không u buồn nhiều ngày bởi số phận của các nhân vật. Có người lại nghĩ đáng lẽ mình nên đọc nó sớm hơn, khi vẫn còn ở độ tuổi của những người trẻ trong truyện, để một lần được can đảm như họ, một lần được làm điều mình muốn.

Dù bạn là dạng người nào chăng nữa, [Solanin] vẫn luôn là một điều gì đó khiến chúng ta phải ngẫm lại về những điều đã dám làm và chưa dám làm!

Meiko vẫn thường ngồi bên dưới những tòa nhà và ngắm lên bầu trời chật hẹp của mình
(C) ASANO Inio


Bạn có dám bỏ một công việc ổn định

Có vẻ như câu hỏi đầu tiên của [Solanin] chính là câu hỏi bất kỳ người trẻ từng đặt ra cho chính mình: “Giữa ước mơ và một công việc ổn định đủ nuôi bản thân, bạn có dám liều mình chọn rẽ hướng?!”. INOUE Meiko, cô gái 20 tuổi của chúng ta cũng như thế. Meiko không thích việc văn phòng nhưng vì mưu sinh, cô vẫn chọn nó và trong khi đó TANADE Naruo, người lúc nào cũng sống với đam mê âm nhạc lại phải nhờ cậy vào Meiko để không phải ra đường.

Và rồi. . . bùm, Meiko quyết định bỏ việc chỉ vì cô tình thấy một quả bóng bay nhưng lại để vụt mất nó.

Bạn có thể trách Meiko khờ dại, chưa trải sự đời mới dám đưa ra quyết định như vậy. Nhưng rõ ràng giữa những áp lực phải thức dậy với công việc ta không mong muốn cùng suy nghĩ dành cả đời với nó, thì một giọt nước cũng có thể làm tràn ly.


(C) ASANO Inio

Bạn có dám tự do

Bất cứ khi nào bạn rời xa công việc (dù bạn có ghét cay ghét đắng nó) thì sau cảm giác tự do phút ban đầu, nỗi bất an sẽ nhanh chóng tràn đến. Sau những ngày nhàn nhã tản bộ, chính là những ngày chẳng biết đi về đâu.

Meiko đã nghĩ “Tự do mà không có mục tiêu, không có sự phấn đấu,… thì sẽ buồn chán và tẻ nhạt!”. Bạn có bao giờ như thế không nhỉ?

Kiểu như 12 năm đến trường, đến lớp, chợt một ngày nhận ra mình sẽ không còn đến nơi đó nữa, bạn thấy thế nào? Phải chăng cũng như Meiko, bắt đầu chìm vào sự tẻ nhạt.

Tự do lúc nào cũng là một sự đánh đổi. Có những người cả đời, vì e ngại cảm giác tẻ nhạt kia, nên chẳng thể thay đổi hành trình của mình.


Bạn có dám bắt đầu từ số 0 hay bạn sẽ trở thành số 0!

Bắt đầu lại, rồi sẽ thành công. Nghe có vẻ rất dễ dàng nhưng thực hiện được lại rất khó. Có những người bắt đầu từ số 0, họ từ bỏ tất cả để đeo đuổi giấc mơ. Nhưng không phải tất cả họ đều thành công!

(C) ASANO Inio

Người thì ngủ quên trong những giấc mơ và đánh mất hiện thực, họ dần trở thành những số 0, đã chẳng còn một chút động lực để tiếp tục sống. Meiko và Naruo như bất cứ ai cũng mơ về những số 1. Ấy vậy mà như các bạn thấy đấy, Naruo đã ở lại mãi ở nói xuất phát, còn Meiko cũng suýt lạc đường trong cái vòng số 0 tròn trĩnh đó!

Con người, vốn là dễ lạc đường và lạc nhau như thế đó!


Bạn có dám đứng lên ở nơi mình vấp ngã

Phải trải qua tất cả những chặng đường trên,hẳn ai trong chúng ta lúc này cũng sẽ cảm thấy. . . hối tiếc!

Tại sao lại phải bỏ một công việc có thu nhập, để chọn ngày đây mai đó bên cây đàn, bên cái bảng vẽ hay bên một chiếc camera?

Tại sao không cứ thế kết hôn, sinh con, sống tới già mà phải ngày đây, mai đó, không thể đứng yên?

Tại sao khi đó lại để vấp ngã?

. . .

Và cả việc tại sao người bên cạnh em khi trước, giờ chẳng còn là anh!

Tôi nghĩ đó là đều dằn vặt nhất của Meiko trong suốt [Solanin]. Bởi vắng bóng Naruo bên cạnh chẳng khác nào cô mất đi ánh mặt trời, mất đi nguồn sống.

(C) ASANO Inio

Nhưng Meiko thật vẫn là một cô gái mạnh mẽ! Mạnh mẽ như khi cô nhìn trái bóng vụt mất rồi quyết định từ bỏ việc văn phòng. Mạnh mẽ như khi cô và Naruo bên nhau. Mạnh mẽ như khi cô quyết định cầm lại chiếc đàn ghita và bước một mình trên con đường ước mơ của mình.


KẾT

[Solanin] và cuộc đời của Meiko có nhiều thứ khiến chúng ta phải không ngừng ngẫm nghĩ. Đó như những bài học về một cuộc sống tích cực hơn được tác giả ASANO Inio gài gắm bằng sự bi thương. Bạn sẽ chẳng biết bầu trời có cầu vồng sẽ đẹp thế nào nếu mưa không đổ xuống.

Khoảnh khắc khi lần đầu Meiko và Naruo gặp nhau
(C) ASANO Inio

Chúng ta đều không biết trước được những ước mơ sẽ đưa mình đến đâu, vậy hôm này, bạn sẽ chọn không tiếc nuối vì những gì mình đã làm hay không tiếc nuối vì những gì bạn chưa làm được?

Facebook Comments
Truyen Ban Quyen
error: Chú ý: Vui lòng không sao chép!!