fbpx

【REVIEW】[Khi Hikaru Còn Trên Thế Gian Này……] (Tập 7): Utsusemi – Xác ve sầu ảo mộng hay khoảng không rộng lớn đến vô cùng?

Chân dung người mà Hikaru yêu thương nhất cuối cùng cũng được cậu tiết lộ, cùng với đó chính là tội lỗi không cách nào tha thứ được dẫu có là vị hoàng tử được bao bọc trong ánh hào quang.


TBQ WIKI TÁC PHẨM

Vì lấy ý tưởng từ [Truyện Kể Genji] nên có lẽ ít nhiều bạn đọc cũng đoán được ai là người mà Hikaru yêu thương nhất. Đó chính là người phụ nữ chỉ xuất hiện thoáng qua ở Tập 3 và phá tan sự điềm tĩnh vốn có của Asa ở Tập 6, mẹ kế của cậu, đồng thời cũng là em gái của người mẹ quá cố của Hikaru – Fujino. Đóa hoa mà cả đời cậu khát cầu, ngỡ như trong tầm với nhưng lại xa cách tận chân trời. Vì không cách nào trao gửi tình yêu đến đóa hoa ấy nên những tình cảm đó được Hikaru gửi gắm nơi trăm ngàn đóa hoa khác.


VỀ NỘI DUNG

Ra đi khi bản thân vẫn có câu hỏi muốn người đó trả lời. Vậy nên Akagi đã cùng với Hikaru đi gặp đóa hoa mà cậu thương yêu nhất. Thế nhưng do trái đất hình tròn hay còn là sự sắp đặt của định mệnh, Akagi lại được dẫn lối đến với một đóa hoa khác, đóa hoa có lẽ đã mang trong mình giọt máu của hoàng tử Hikaru.

Utsusemi là tựa đề chương 3 [Truyện Kể Genji], cũng là biệt danh của người phụ nữ đã cự tuyệt Genji khi được chàng theo đuổi. Đó cũng chính là nguyên tác của Sora – một trong hai đóa hoa đã từ chối tình cảm của Hikaru. Sora là người con gái đã ở bên Hikaru trong khoảnh khắc cậu bị người đó cự tuyệt. Cô đã dùng đôi bàn tay nhỏ bé, mềm mại xoa dịu trái tim đang vỡ nát của Hikaru, ôm cậu trong vòng tay đầy ấm áp để xua đi cơn lạnh lẽo nơi cõi lòng. Nhưng Sora đồng thời cũng là đóa hoa luôn xóa nhòa đi mọi lời hứa hẹn mà Hikaru trao gửi, là cô gái đã cự tuyệt, trốn chạy trước tình cảm của hoàng tử Hikaru.

Không có bất kỳ lời hứa hẹn nào được Sora lưu trữ lại trong ký ức, tuy nhiên Akagi vẫn muốn thay Hikaru làm một điều gì đó dù là nhỏ nhất cho cô. Bởi Hikaru của hiện tại đã không thể trao gửi yêu thương đến Sora cùng đứa trẻ trong bụng cô nữa rồi.

Những giây phút đầu tiên của Utsusemi là hình ảnh một chàng trai với mái tóc đỏ rực cùng gương mặt dữ tợn vừa phải chạy ngược chạy xuôi thể hiện dù chỉ là một chút quan tâm tới Sora, làm vơi đi nỗi vất vả cho cô, lại vừa phải đối mặt với sự khó hiểu của những đóa hoa xung quanh cậu.

Review-Khi-hikaru-con-tren-the-gian-7-a(C) Nomura Mizuki / Minh họa: Takeoka Miho

Đứa trẻ được cho là giọt máu của Hikaru lưu lại trên thế gian này không phải chuyện nhỏ, nhất là đối với những đóa hoa của cậu, có sức ảnh hưởng vô cùng lớn. Người thì vui mừng, người lại tức giận, người cảm thấy hạnh phúc vô bờ bến. Dù cảm xúc của họ có là gì thì chắc chắn ai cũng thật sự quan tâm đến đứa trẻ ấy. Akagi biết điều đó, cũng hiểu rất rõ rằng cứ là chuyện liên quan đến người họ yêu thì con gái lại nhạy cảm một cách bất thường. Bởi vậy cậu không muốn ai gặp rắc rối hay khó xử mà muốn chính bản thân mình sẽ là người đại diện cho Hikaru để quan tâm, bảo vệ Sora, dẫu có phải chịu sự hiểu lầm từ bạn bè hoặc vướng phải những nghi ngờ vô căn cứ.

Càng tiếp xúc với Sora, Akagi càng cảm nhận được tình yêu vô bờ bến mà người mẹ dành cho đứa con của mình. Thế nhưng tình cảm ấy cũng vô tình khơi gợi lên những đau thương tưởng như đã phai mờ trong trái tim cậu. Bao ký ức đã vùi sâu nay bỗng ùa về trong trí nhớ của Akagi, những ký ức buồn bã mà mơ hồ, không, chính cậu đã ép chúng trở nên thật mơ hồ, khiến trái tim cậu đau đớn giống như có ai đó đang bóp nó thật chặt vậy.

Và chẳng biết nên nói Akagi quá ngốc hay quá tốt bụng nữa. Vì người bạn duy nhất của mình, cậu đã nén lại tất cả đau thương để hướng về Sora. Ấy vậy mà Sora lại biến mất, không, trốn chạy, giống như trong quá khứ cô đã từng làm khi được Hikaru theo đuổi.

Vừa lo lắng, vừa khó hiểu nên Akagi và Hikaru đã đi ngược lại dòng chảy thời gian để tìm hiểu về những chuyện xảy ra trong quá khứ của Sora, mong rằng sẽ phần nào thấu hiểu được tâm tư của cô. Thế nhưng định mệnh thật biết trêu đùa, theo đuổi quá khứ của Sora cũng vô tình khiến Akagi bị quá khứ của mình bắt kịp. Cậu tình cờ gặp lại người mẹ đã rời bỏ mình năm xưa, càng đau đớn hơn khi lần trùng phùng này, người phụ nữ ấy lại chối bỏ mối quan hệ của hai người.

Bi thương, đau đớn, phẫn nộ, thậm chí oán hận tưởng chừng đã nuốt chửng cậu thiếu niên, khiến cậu chỉ biết gào thét như một con thú hoang bị đẩy đến cận kề cái chết. Ai đó từng nói rằng “Ta không thể nói với người khác rằng họ yêu ta”. Đúng vậy, dù người mẹ yêu thương con là lẽ thường tình, là điều hiển nhiên, thì liệu có đứa trẻ nào dám khẳng định rằng tất cả bà mẹ trên thế gian này đều yêu thương con cái. Akagi cũng vậy, cậu không thể nói rằng mẹ yêu thương cậu được. Akagi đáng lẽ đã biết rằng bản thân mình không được mẹ yêu thương. Tại sao cậu lại bận lòng đến vậy? Là vì cậu vẫn hy vọng chăng, hy vọng một ngày nào đó mẹ sẽ dang rộng vòng tay nhỏ bé ấm áp ôm chầm lấy cậu với nụ cười trên môi chứ không đơn thuần chỉ là một màu nước mắt như trong trí nhớ của cậu.

Review-Khi-hikaru-con-tren-the-gian-7b(C) Nomura Mizuki / Minh họa: Takeoka Miho

Đó là ảo tưởng của Akagi, cũng là mặt yếu đuối trong con người của cậu. Dù có là gì thì chính nó cũng đã găm vào trái tim cậu một mũi tên thật sắc nhọn, là cội nguồn cho nỗi đau âm ỉ không dứt suốt thời gian qua. Nhưng mũi tên gây đau đớn nhất không phải lúc nó găm vào mà là lúc rút nó ra kìa, bởi khi đó nó sẽ một lần nữa xé toạc da thịt, gặm nhấm vết rách khiến máu chảy không ngừng. Và người đã đập nát mọi hy vọng cũng như ảo tưởng của Akagi không ai khác chính là người mẹ mà cậu ngày nhớ đêm mong. Liệu đó đã phải là tận cùng của nỗi đau chưa, hay còn điên rồ đến mức nào nữa để có thể khiến một chàng trai mạnh mẽ sở hữu cái hư danh “Đầu gấu đại vương” phải cầu xin một lần được yếu đuối.

Có bạn bè để tâm sự cũng thế, thu mình một góc để gặm nhấm cái nỗi đau cũng thế, bất kể cậu làm gì thì nó cũng không hề vơi bớt đi chút nào. Dù cậu có một “con ma”, người bạn bên cạnh luôn luôn lắng nghe sẵn sàng chia sẻ, thậm chí còn làm cả những chuyện điên rồ, ngốc nghếch để giúp cậu cố quên đi nỗi đau. Nhưng nó vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí, không cách nào xóa bỏ được, chỉ chực chờ lúc yếu đuối nhất đề kéo cậu chìm trong vực sâu tuyệt vọng. Tuy nhiên kẻ khờ lại thường rất mạnh mẽ, hay kiên cường là một phẩm chất vốn có của con người chăng? Bởi vậy mà Akagi không hề gục ngã. Ông trời quả đúng chẳng bao giờ lấy hết của ai cái gì cả. Ban cho Akagi sự đau khổ, đồng thời cho người giúp cậu vượt qua sự đau khổ đó. Kẻ đang đau khổ lại được chính kẻ từng đau khổ cứu vớt. Akagi sẽ đứng lên được, đúng hơn là phải đứng lên được vì cậu chưa hề quên lời hứa của mình với Hikaru. Nếu như cậu gục ngã thì đóa hoa kia biết phải làm sao?

Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy, chàng thiếu niên được Hikaru ngưỡng mộ như một anh hùng chưa bao giờ khiến cậu cảm giác bất an cả. Đứng lên sau khi vấp ngã, Akagi một lần nữa được dẫn đường chỉ lối để tìm đến với Sora, nhưng lần này không phải là định mệnh mà chính Hikaru mới là người dẫn đường. Đóa hoa lần này không chỉ là một trong hai cô gái đã từ chối tình cảm của Hikaru mà còn là người đầu tiên khiến Hikaru nhìn không thấu. Quả thật không thể chỉ nhìn bằng mắt để đoán biết mọi việc. Trước đây có lẽ Hikaru đã lầm tưởng mà ví von vẻ đẹp của Sora như loài cây đậu chổi trong truyền thuyết. Nhưng thực chất, bản thân cô lại tự cho rằng mình chẳng phải cây đậu chổi nào cả mà là một cây địa phu, một loài cây đến hoa cũng chẳng thể trổ. Trước đây, có lẽ Hikaru lầm tưởng cô là người con gái mạnh mẽ ấm áp trong khi bản thân Sora lại rất yếu đuối và hèn nhát, ngay đến trốn chạy cũng cần một lý do, một cái cớ. Có lẽ Hikaru đã mải đuổi theo một con ve sầu ảo mộng mà bỏ lỡ con người cô. Nhưng vậy thì đã sao. Sau khi nhìn thấy được con người thật của Sora, chả lẽ Hikaru lại không được phép yêu thương cô nữa? Sora là nàng công chúa luôn tự vạch ra ranh giới an toàn cho bản thân dù làm bất cứ việc gì, một nàng công chúa bị giam cầm và không dám vượt ra khỏi thế giới mà bản thân cô cho là an toàn. Cô sống mà không dám tiến bước, cũng chẳng dám mơ tưởng mình được yêu thương để rồi phải chìm đắm trong tiếc nuối với một quá khứ có thể đã xảy ra. Sora – có nghĩa là trống rỗng, giống như bản thân cô bây giờ vậy.

Review-Khi-hikaru-con-tren-the-gian(C) Nomura Mizuki / Minh họa: Takeoka Miho

Sora luôn tiêu cực về mọi chuyện, luôn nghĩ rằng nếu cô không trốn chạy thì có lẽ Hikaru sẽ không theo đuổi cô nữa. Nhưng biết làm sao bây giờ, dù là Sora của quá khứ hay hiện tại thì Hikaru đều yêu thương cô mất rồi, thậm chí là còn nhiều hơn nữa kìa. Hikaru giờ đây hẳn đã biết mây mù che đi tầm nhìn của Sora bấy lâu nay, che phủ ánh mặt trời muốn chiếu rọi xuống cuộc sống của cô. Chỉ khi xé toang phù vân vẫn luôn ẩn hiện trước mắt mới có thể thấy được vẻ đẹp bình dị mà thanh thoát. Không cần phải là vẻ đẹp hư ảo như trong truyền thuyết mà đôi khi, chỉ cần ngắm sắc cây mùa thay lá cũng đủ khiến ta cảm thấy thật yên bình và ấm áp. Cây địa phu đúng là đến hoa cũng chẳng thể trổ, nhưng mấy ai nhìn ra được rằng chính bản thân nó đã mang vẻ đẹp của một bông hoa. Hikaru muốn cho Sora biết, tên của cô có thể mang ý nghĩa là một chiếc vỏ rỗng, nhưng trống rỗng cũng tức là có thể lấp đầy yêu thương đến vô bờ. Cậu muốn Sora hiểu ra, bản thân mình không phải cái xác ve sầu trống rỗng nữa, mà là Sora của trời xanh – khoảng không Sora mở rộng đến vô cùng. Bởi vậy chỉ một lần thôi, cậu muốn Sora nói ra ước nguyện của mình, ước nguyện của người con gái tuyệt vời đã làm cậu say đắm chẳng thể nào mà không thành hiện thực được.


KẾT

Chỉ vì yếu đuối mà vấp ngã, bởi vấp ngã mà lạc lối không có nghĩa là con người ta sẽ lạc lối mãi mãi. Làm gì có thứ luật nào quy định điều đó chứ. Mà nếu có đi chăng nữa, chính tay Akagi sẽ đập tan thành nhiều mảnh vụn và trải nó trên bước đường tương lai Sora sắp bước đi. Ước hẹn đầu tiên khiến nàng công chúa ấy phải cất lên thành tiếng sẽ là như thế nào, tất cả vẫn đang chờ các bạn khám phá trong [Khi Hikaru Còn Trên Thế Gian Này…… Utsusemi]

XEM CHƯƠNG MỚI NHẤT ĐẶT MUA NGAY

[Người viết: Sesshomaru] 

Facebook Comments
Show Buttons
Hide Buttons
error: Chú ý: Vui lòng không sao chép!!